Hôm trước đọc nhật ký Đặng Thùy Trâm, tự nghĩ có khi nào mình viết blog vầy, rồi mai mốt có người phát hiện ra blog mình, in ấn lại, 8-> hí hí. Nhật ký bé Bumheo...
Dạo này lơi bớt, không bị dồn đề tài nữa, tính viết báo lại mà ngại quá. Kệ, chai mặt còn hơn là không có tiền. Đói lắm rồi :(
Biết đi xe rồi, đi làm thêm gấp gấp.
Sắp tới 3/1 sẽ thuyết trình anh văn LCBE. Cố lên. Lần này chắc nhờ Cap giúp. Không thèm nhờ bạn T. nữa. Cám ơn. Không cần. Toàn là làm rồi chối. >.<. Ghét lắm cái tật ấy. Mới đi đám ma cô Nhi về về. Thấy tội con bé. Cố lên. :> Mọi chuyện sẽ qua thôi nhóc!
>:D<.
Back to school!
Thứ Hai, 29 tháng 12, 2008
Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2008
Sagittarius (Nov. 22-Dec. 21)
Nguyên tố : Lửa.
Sao chiếu mệnh : Sao mộc
Đá đặc trưng theo cung mệnh: Garnet.
Tính cách: Tư tưởng phóng khoáng,thông thái,sùng đạo, hay suy tưởng,lập dị và hơi quá độ.Sống độc lập đôi khi tách biệt.
- Nhân mã sinh trong khoảng thời gian từ 2/12 đến 11/12: chịu ảnh hưởng bởi mặt trăng.Họ là những người tính khí bất thường,có trí tưởng tượng và khả năng sáng tạo dồi dào và cực thích đi du lịch đây đó.
Đá may mắn: turquoise, onyx, opal, sardonyx, chalcedony, chrysoprase. Important years: 15, 30, 40, 45, 60.
Nhân mã và sức khỏe:
Nhân mã thích phiêu lưu mạo hiểm nên rất sợ bị ốm bởi vậy nên đó là một điều hạn chế(bởi vì họ thích đi ngao du nên bị bệnh sẽ là một giới hạn đối với họ).Bởi họ là những con người tràn đầy nhiệt huyết cho nên các nguồn năng lượng của họ thường được tận dụng triệt để cho đến khi cạn kiệt.Họ nên chú ý đến việc có thể bị tăng kích thước ở vùng đùi.Họ có khuynh hướng bị căng thẳng thần kinh và điều này có thể dẫn tới các bệnh về thần kinh ở tuổi trung niên.Giải pháp tốt nhất có lẽ là một người bạn đời có khả năng hiều và chịu khó khuyên can họ.Các bộ phận cơ thể và nội tạng cần lưu ý : hông,đùi, dây thần kinh hông, hệ động mạch.Các căn bệnh có thể mắc phải :rối loạn chức năng của các bộ phận bên dưới(như tứ chi chẳng hạn),bệnh thấp khớp,đau thần kinh toạ,chứng viêm khớp ở hông và đùi.
Nhân mã và sự nghiệp:
Cung nhân mã truyền cảm hứng cho những cung khác.Họ là những con người lạc quan và yêu tự do chính vì vậy đôi khi họ chưa tìm ra được hướng đi duy nhất cho mình.Họ rất chủ động đi đầu trong mọi việc và giỏi nắm bắt cơ hội nhưng lại hay bỏ dở kế hoạch cho nên công việc thường được hoàn thành bởi một người khác,nói cách khác họ rất có ý tưởng nhưng ít khi hoàn thành chúng.Sự nghiệp của họ có thể liên quan tới các lĩnh vực sau:du lịch,luật pháp,giảng dạy,tôn giáo.Họ có thể trở thành nhà triết học,nhà tâm lý học,tăng lữ,diễn viên hài,vận động viên.
Nhân mã và tình yêu:
Nhân mã bị mù quáng trong cơn khao khát tuyệt vọng tìm kiếm một tình yêu đích thực cho nên họ cũng thường bị thất vọng và tổn thương ghê gớm bởi cái thứ tình yêu trong đời thật.
Nhân mã hợp với:
Hợp nhất với: Bảo bình và thiên bình.
Khá hợp với : Song sinh,dương cưu và sư tử.
Kém hợp nhất với: Nam dương,hổ cáp,song ngư và xử nữ.
Sao chiếu mệnh : Sao mộc
Đá đặc trưng theo cung mệnh: Garnet.
Tính cách: Tư tưởng phóng khoáng,thông thái,sùng đạo, hay suy tưởng,lập dị và hơi quá độ.Sống độc lập đôi khi tách biệt.
- Nhân mã sinh trong khoảng thời gian từ 2/12 đến 11/12: chịu ảnh hưởng bởi mặt trăng.Họ là những người tính khí bất thường,có trí tưởng tượng và khả năng sáng tạo dồi dào và cực thích đi du lịch đây đó.
Đá may mắn: turquoise, onyx, opal, sardonyx, chalcedony, chrysoprase. Important years: 15, 30, 40, 45, 60.
Nhân mã và sức khỏe:
Nhân mã thích phiêu lưu mạo hiểm nên rất sợ bị ốm bởi vậy nên đó là một điều hạn chế(bởi vì họ thích đi ngao du nên bị bệnh sẽ là một giới hạn đối với họ).Bởi họ là những con người tràn đầy nhiệt huyết cho nên các nguồn năng lượng của họ thường được tận dụng triệt để cho đến khi cạn kiệt.Họ nên chú ý đến việc có thể bị tăng kích thước ở vùng đùi.Họ có khuynh hướng bị căng thẳng thần kinh và điều này có thể dẫn tới các bệnh về thần kinh ở tuổi trung niên.Giải pháp tốt nhất có lẽ là một người bạn đời có khả năng hiều và chịu khó khuyên can họ.Các bộ phận cơ thể và nội tạng cần lưu ý : hông,đùi, dây thần kinh hông, hệ động mạch.Các căn bệnh có thể mắc phải :rối loạn chức năng của các bộ phận bên dưới(như tứ chi chẳng hạn),bệnh thấp khớp,đau thần kinh toạ,chứng viêm khớp ở hông và đùi.
Nhân mã và sự nghiệp:
Cung nhân mã truyền cảm hứng cho những cung khác.Họ là những con người lạc quan và yêu tự do chính vì vậy đôi khi họ chưa tìm ra được hướng đi duy nhất cho mình.Họ rất chủ động đi đầu trong mọi việc và giỏi nắm bắt cơ hội nhưng lại hay bỏ dở kế hoạch cho nên công việc thường được hoàn thành bởi một người khác,nói cách khác họ rất có ý tưởng nhưng ít khi hoàn thành chúng.Sự nghiệp của họ có thể liên quan tới các lĩnh vực sau:du lịch,luật pháp,giảng dạy,tôn giáo.Họ có thể trở thành nhà triết học,nhà tâm lý học,tăng lữ,diễn viên hài,vận động viên.
Nhân mã và tình yêu:
Nhân mã bị mù quáng trong cơn khao khát tuyệt vọng tìm kiếm một tình yêu đích thực cho nên họ cũng thường bị thất vọng và tổn thương ghê gớm bởi cái thứ tình yêu trong đời thật.
Nhân mã hợp với:
Hợp nhất với: Bảo bình và thiên bình.
Khá hợp với : Song sinh,dương cưu và sư tử.
Kém hợp nhất với: Nam dương,hổ cáp,song ngư và xử nữ.
Thứ Ba, 23 tháng 12, 2008
Thứ Hai, 22 tháng 12, 2008
Lại đập mạnh nữa rồi....
Tớ có năng khiếu nhìn ra sự dễ thương của người khác đấy nhé! ;)
H thì tớ nhận ra cậu cười dễ thương như thế nào rồi.
Hôm nay cậu vào thư viện nhé, lâu ơi là lâu, tớ biết là cậu gặp problem rồi.
Tớ đi vào nhé... I chang, cậu đang gặp problem, haha... :">
Cái lap của con nhóm trưởng không chịu nhận wifi, cậu ngồi hì hục repair... Thấy tội ghê.
Tăm tia đc thằng kia đang ngồi coi báo, lại nói cậu để tớ mượn máy cho... Cậu ừ.
Tí ta tí tởn chạy lại, ai dè thằng điên đó ko cho mượn mà còn xì xồ cái thứ tiếng gì nữa, cậu gọi tớ lại, "thôi, thằng đó khùng lắm, đừng mượn của nó nữa".
May mắn, con bên cạnh nhận ra sự khùng của thằng í, nó nhường máy cho tớ, tớ kêu cậu lại, cậu lại đánh vật với cái máy cùi của trường, tớ thay cậu đánh vật với cái lap.
Nhờ lòng nhiệt tình mà tớ đc trời thương, tớ repair được 2 lần là nó vô cái ào. Hí hí.
Tớ vui quá gọi cậu lại liền.
Thế là tớ với cậu tìm nhạc, tớ với cậu nghe nhạc :">. Cậu nghe tai phải tớ nghe tai trái :">. Tự nhiên thấy gần nhau ghê. :">
Cậu và tớ có 1 sở thích, thích đánh VNI. ke ke...
Lúc tớ và cậu xong lấy micro ấy, tớ đi theo cậu, nhưng tớ định quay vô rồi, nhưng cậu quay qua cười với tớ nói rằng : "thôi đi chung đi".
Tớ vui lắm... Hí hí =)).
Nhưng hôm nay thì tớ biết chắc 1 điều. Cậu có gf ở dưới nhà cậu rồi.
tớ thích cậu lúc cậu nói rằng gf của cậu xấu lắm, thế là con nhóm trưởng chọc, "trời, xấu quen làm gì mày", cậu nói rằng "tao thích cái tính của nó chứ tao không quan tâm nó ntn".
>:D<.
Tớ mong tớ đang ở lúc tớ mới vào đầu năm học, tớ quen cậu sớm hơn. Tớ bên cậu nhiều hơn 1 chút.
Chắc là tớ sắp sửa thích cậu rồi...
H thì tớ nhận ra cậu cười dễ thương như thế nào rồi.
Hôm nay cậu vào thư viện nhé, lâu ơi là lâu, tớ biết là cậu gặp problem rồi.
Tớ đi vào nhé... I chang, cậu đang gặp problem, haha... :">
Cái lap của con nhóm trưởng không chịu nhận wifi, cậu ngồi hì hục repair... Thấy tội ghê.
Tăm tia đc thằng kia đang ngồi coi báo, lại nói cậu để tớ mượn máy cho... Cậu ừ.
Tí ta tí tởn chạy lại, ai dè thằng điên đó ko cho mượn mà còn xì xồ cái thứ tiếng gì nữa, cậu gọi tớ lại, "thôi, thằng đó khùng lắm, đừng mượn của nó nữa".
May mắn, con bên cạnh nhận ra sự khùng của thằng í, nó nhường máy cho tớ, tớ kêu cậu lại, cậu lại đánh vật với cái máy cùi của trường, tớ thay cậu đánh vật với cái lap.
Nhờ lòng nhiệt tình mà tớ đc trời thương, tớ repair được 2 lần là nó vô cái ào. Hí hí.
Tớ vui quá gọi cậu lại liền.
Thế là tớ với cậu tìm nhạc, tớ với cậu nghe nhạc :">. Cậu nghe tai phải tớ nghe tai trái :">. Tự nhiên thấy gần nhau ghê. :">
Cậu và tớ có 1 sở thích, thích đánh VNI. ke ke...
Lúc tớ và cậu xong lấy micro ấy, tớ đi theo cậu, nhưng tớ định quay vô rồi, nhưng cậu quay qua cười với tớ nói rằng : "thôi đi chung đi".
Tớ vui lắm... Hí hí =)).
Nhưng hôm nay thì tớ biết chắc 1 điều. Cậu có gf ở dưới nhà cậu rồi.
tớ thích cậu lúc cậu nói rằng gf của cậu xấu lắm, thế là con nhóm trưởng chọc, "trời, xấu quen làm gì mày", cậu nói rằng "tao thích cái tính của nó chứ tao không quan tâm nó ntn".
>:D<.
Tớ mong tớ đang ở lúc tớ mới vào đầu năm học, tớ quen cậu sớm hơn. Tớ bên cậu nhiều hơn 1 chút.
Chắc là tớ sắp sửa thích cậu rồi...
Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2008
Là thế thôi....
Tớ lại tưởng bở nữa rồi. Thêm một lần nữa tớ tự làm mình vui, mà cũng tự làm mình buồn luôn :( Thiệt là xấu hổ.
Thôi tớ không buồn nữa.
Vì cậu với tớ đã là gì đâu.
Thôi tớ không buồn nữa.
Vì cậu với tớ đã là gì đâu.
Thứ Ba, 16 tháng 12, 2008
Tim đập loạn nhịp 1 chút
Hôm nay làm Đề tài trên Lap nhóm trưởng. Ngồi trong thư viện từ 12h đến 4h chiều.
3h30, N. nhường chỗ cho bạn T., hihi thế là bạn T. ngồi máy cạnh mình.
Tự nhiên mình muốn dựa vô vai của nó ghê.
Than 1 câu.
Rồi dựa vào vai của nó.
2' thôi.
Cảm thấy vui lắm. Cứ nghĩ là nó đẩy ra thôi.
Dù gì thì 2' thôi mà.
Cái gì không phải của mình thì chẳng bao giờ là của mình.
:))
3h30, N. nhường chỗ cho bạn T., hihi thế là bạn T. ngồi máy cạnh mình.
Tự nhiên mình muốn dựa vô vai của nó ghê.
Than 1 câu.
Rồi dựa vào vai của nó.
2' thôi.
Cảm thấy vui lắm. Cứ nghĩ là nó đẩy ra thôi.
Dù gì thì 2' thôi mà.
Cái gì không phải của mình thì chẳng bao giờ là của mình.
:))
Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2008
14/12. Rất mệt, Nhưng rất vui

Mặt mình nó như con mèo. :((
Lết được về đến đầu ngõ là 6h30. Dứt một tô hủ tíu mì khô 6k. (Hủ tíu gõ ấy mà) ;))
Ăn xong tô hũ tiếu mì cảm thấy rất khỏe. B-)
Dạo này mình dậy rất trễ, cũng mất luôn khả năng nghe báo thức của dd, kiểu này mình phải để cái dd mình cách xa tầm tay trong vòng 4 mét....)
Sáng trời mưa, chuẩn bị đóng kịch "Bèo dạt" (nói hoa mỹ thế thôi chứ thiệt ra là Lấy chồng Đài Loan :->). Ủi cái áo sơ mi sọc, thắt cà-ra-vát của ba. Nhìn đẹp không thể tả... Quên chụp hình lại rồi =((. Lên trường ai cũng khen mình đẹp trai... Tự nhiên khúc gần diễn mấy bạn lại bắt mình vẽ râu lông mày này nọ... nhìn mình y chang thằng Đài dê. :(( Khủng khiếp...
Công sức làm PP đến 1h. Cũng hoàn chỉnh... Nhưng có mấy cái ko hài lòng lắm vì việc chỉnh slide hơi lộn... Mình chủ quan quá rồi. Một bài học.
Có một chuyện mình rất bực. Rõ ràng đã cài đoạn nhạc mở chung với cái slide... thế mà đến lúc chạy đến slide đó thì lại câm luôn. Rõ điên. Thế là phải bấm bụp bụp.
Cái loa phòng B401 nữa. To như con heo...
Lúc kết... Nhi khóc quá trời... Phải nói lúc nó đóng tội. Mình ngồi chỉnh slide mà tay run lên.. Khóc. Nhanh tay chùi. Lúc đó thấy xót xa lắm.
Có thể nói nhóm mình là nhóm diễn buồn nhất. Đa số nhóm nào cũng kết thúc có hậu. Vui.
Thôi kệ. Kịch bản nổi bật.. Đặc biệt nhất là lúc Nhi khóc. "Nhi đóng hay lắm >:D<" Hôm nay bé Heo chân thành cám ơn sự giúp đỡ của:
- Bạn Tuấn - Cho mượn laptop HP cực xịn (à, nhờ bạn mà mình có dịp xài thử HP. Hồi trước mình nghe tên HP mình tưởng cùi lắm. Ai dè rất xịn nhé :x. Mình sẽ phấn đấu để có 1 con HP trong tay :>)
- Bạn Hưng - Dù là từ trước đến giờ mình rất ghét cái tật nói sốc của bạn, nhiều lúc mình muốn đập nguyên cái balo vào đầu bạn... Nhưng hôm nay mình đã nhờ bạn rất nhiều. Từ việc để Slide lên máy chiếu, đến việc gắn âm thanh lên loa. Cám ơn thêm lần nữa.
- Ngoài ra còn bạn Linh vẽ râu, lông mày, và bạn của bạn ấy nữa... blah blah...
- Cùng toàn thể những ai đã khen mình đẹp trai, khen áo somi mình mặc đẹp (mình hứa sẽ mặc thêm lần nữa cho mấy bạn chiêm ngưỡng Há há há >:) )...
Hôm nay Bu với Bun qua trường Cap chơi. Buồn... Online một mình thôi. Chắc 3 tụi nó đang đi chơi với nhau ấy. Huhu. Tủi thân lắm lắm.
Rất nhiều đề tài đang dí đằng sau đít. Mình vẫn đang rất bận, có cảm giác không còn thời gian để thở.
Quá Khứ pm kêu đi coi phim. Từ chối rồi. Bận lắm.
Mà nếu không bận, thì mình có đi không?
Thôi. Quay lại với đề tài Xăng Dầu Việt Nam.
>:D<. Hôm nay rất mệt. Nhưng hôm nay rất vui.
Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2008
The last entry for You
Tính viết cái blog này từ rất lâu rồi.
...
Hôm nay:
Chính thức nghĩ cho mình.
Chính thức buông tay *Quá Khứ*.
Chính thức để mọi thứ tình cảm với *Quá Khứ* từ 4 tháng nay ngủ yên.
Chính thức nhìn *Quá Khứ* theo một ánh mắt khác, vì giờ *Quá Khứ* không còn ở thì Simple Past của năm 11 nữa. *Quá Khứ* giờ 18, *Quá Khứ* giờ là của thì Simple Present rồi.
...
Quá Khứ,
Đã rất nhiều lần N. tự nhủ, *Quá Khứ* sẽ quay lại, N. và *Quá Khứ* sẽ lại được vui vẻ như xưa.
Đã rất nhiều lần N. ngồi sau *Quá Khứ*, N. muốn ôm *Quá Khứ* vào lòng biết bao. Để biết rằng, *Quá Khứ* sẽ là của mình mãi mãi.
Đã rất nhiều lần N. nghĩ *Quá Khứ* vẫn thương N. như ngày nào, vẫn quan tâm, lo lắng cho N.
Đã rất nhiều lần N. chứng kiến những gì *Quá Khứ* làm, cách xử sự của *Quá Khứ*
Đã rất nhiều lần N. nói dối bản thân mình, N. che dấu cái sự thật mà N. không muốn mở.
Đã rất nhiều lần N. khóc, N. nói rằng N. sẽ quên, nhưng không thể, nước mắt trào ra, nỗi buồn cũng theo nước mắt mà tan biến, N. lại vui vẻ, N. lại trấn an chính bản thân mình. "Không sao, Không sao, mọi thứ sẽ ổn, mọi thứ sẽ quay trở lại như ban đầu nếu mình kiên nhẫn chờ đợi"
Đã rất nhiều lần ngồi một mình, suy nghĩ, N. nhận ra N. sai, N. đang chạy theo cái bóng, cái hình ảnh mà *Quá Khứ* đã bỏ nó rất lâu rồi.
Và đây là lần cuối cùng, N. nhắc đến *Quá Khứ*.
"Mong lắm cái ngày *Quá Khứ* về, để biết được tình cảm của mình ra sao.
Giờ thì trả lời được rồi. *Quá Khứ* mà mình biết không còn nữa."
...
Hôm nay:
Chính thức nghĩ cho mình.
Chính thức buông tay *Quá Khứ*.
Chính thức để mọi thứ tình cảm với *Quá Khứ* từ 4 tháng nay ngủ yên.
Chính thức nhìn *Quá Khứ* theo một ánh mắt khác, vì giờ *Quá Khứ* không còn ở thì Simple Past của năm 11 nữa. *Quá Khứ* giờ 18, *Quá Khứ* giờ là của thì Simple Present rồi.
...
Quá Khứ,
Đã rất nhiều lần N. tự nhủ, *Quá Khứ* sẽ quay lại, N. và *Quá Khứ* sẽ lại được vui vẻ như xưa.
Đã rất nhiều lần N. ngồi sau *Quá Khứ*, N. muốn ôm *Quá Khứ* vào lòng biết bao. Để biết rằng, *Quá Khứ* sẽ là của mình mãi mãi.
Đã rất nhiều lần N. nghĩ *Quá Khứ* vẫn thương N. như ngày nào, vẫn quan tâm, lo lắng cho N.
Đã rất nhiều lần N. chứng kiến những gì *Quá Khứ* làm, cách xử sự của *Quá Khứ*
Đã rất nhiều lần N. nói dối bản thân mình, N. che dấu cái sự thật mà N. không muốn mở.
Đã rất nhiều lần N. khóc, N. nói rằng N. sẽ quên, nhưng không thể, nước mắt trào ra, nỗi buồn cũng theo nước mắt mà tan biến, N. lại vui vẻ, N. lại trấn an chính bản thân mình. "Không sao, Không sao, mọi thứ sẽ ổn, mọi thứ sẽ quay trở lại như ban đầu nếu mình kiên nhẫn chờ đợi"
Đã rất nhiều lần ngồi một mình, suy nghĩ, N. nhận ra N. sai, N. đang chạy theo cái bóng, cái hình ảnh mà *Quá Khứ* đã bỏ nó rất lâu rồi.
Và đây là lần cuối cùng, N. nhắc đến *Quá Khứ*.
"Mong lắm cái ngày *Quá Khứ* về, để biết được tình cảm của mình ra sao.
Giờ thì trả lời được rồi. *Quá Khứ* mà mình biết không còn nữa."
Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2008
Thứ Năm, 4 tháng 12, 2008
Zun thân yêu,
Mày,
Một lần nữa mày lại gặp khó khăn. Một lần nữa tao chỉ biết nhìn mày.
Nhớ hôm mày ngồi khóc chỗ ghế đá, tao đã bối rối như thế nào. Tao nhìn mày khóc mà ráng nhịn, không khóc.
Tao hiểu được, mày cảm thấy như thế nào, mày đau ra sao. vậy mà...
Cố lên 1 lần nữa. 1 lần nữa thôi. Mày sẽ mạnh mẽ của tao đâu rồi. Vượt qua thôi.
Đừng buồn. Khóc là một cách để vơi đi nỗi buồn, để mắt trong hơn, để có thể nhìn rõ những gì đang chờ mình phía trước.
Cứ khóc nếu mày muốn. Nhưng hứa với tao là khóc xong phải quên, phải vui lên, được không?
Một lần nữa mày lại gặp khó khăn. Một lần nữa tao chỉ biết nhìn mày.
Nhớ hôm mày ngồi khóc chỗ ghế đá, tao đã bối rối như thế nào. Tao nhìn mày khóc mà ráng nhịn, không khóc.
Tao hiểu được, mày cảm thấy như thế nào, mày đau ra sao. vậy mà...
Cố lên 1 lần nữa. 1 lần nữa thôi. Mày sẽ mạnh mẽ của tao đâu rồi. Vượt qua thôi.
Đừng buồn. Khóc là một cách để vơi đi nỗi buồn, để mắt trong hơn, để có thể nhìn rõ những gì đang chờ mình phía trước.
Cứ khóc nếu mày muốn. Nhưng hứa với tao là khóc xong phải quên, phải vui lên, được không?
Thứ Tư, 26 tháng 11, 2008
Mệt....
Dạo này nhà mình khó khăn quá.
Mẹ ngày càng căng thẳng. Mình luôn là cái nơi để mẹ xả...
Hic. Chán quá đi thôi.
Mong đến hk2. Đi làm quách. Khỏi phải lo bận chuyện tiền bạc. Mẹ cũng khỏi phải trợ cấp. Cũng đỡ được phần nào cho mẹ.
Thi giữa kỳ xong: Quyết tâm tập xe.
Mẹ ngày càng căng thẳng. Mình luôn là cái nơi để mẹ xả...
Hic. Chán quá đi thôi.
Mong đến hk2. Đi làm quách. Khỏi phải lo bận chuyện tiền bạc. Mẹ cũng khỏi phải trợ cấp. Cũng đỡ được phần nào cho mẹ.
Thi giữa kỳ xong: Quyết tâm tập xe.
Thứ Ba, 25 tháng 11, 2008
2 Môn thi đã đi qua. Nhiều kỉ niệm để lại...

Ngày sắp thi Kinh Tế Đối Ngoại là ngày tốn nhiều nước mắt. Tâm trạng không ổn định. Chẳng còn tâm lý đâu mà ôn bài.
Vào làm 2 câu lý thuyết. Đầu mơ mơ. Viết nhăn viết cụi. Hi vọng bài này được 5 điểm là rất mừng rồi.
Ngày sắp thi Kinh Tế Đại Cương là ngày bình thường. Thế mà tâm trạng cũng không ổn định vì háo hức coi Cô gái xấu xí.
Vào làm 20 câu trắc nghiệm. Đánh xoẹt xoẹt, nhưng hi vọng 10 câu đúng là vui rồi. Cộng thêm bài tập được 3 điểm thôi là khóc thét...
Cái này người ta thường gọi là ĐỔ LỖI CHO NGOẠI CẢNH. Hihihi. Thế thôi.
Hôm nay là ngày sắp thi Kỹ Năng Giao Tiếp. Đã đọc xong cuốn sách Kỹ Năng Giao Tiếp rồi nhé. Thiệt may mắn là sau đó thì tâm trạng mới không ổn định...
Chuyện là thế này: "đừng để L. dzoi heo đi chung"...
Chỉ cần 1 câu thôi mà nước mắt muốn đua nhau trào ra. Thấy vẫn đang cố gắng cố gắng hết sức để không bị ảnh hưởng, thế mà... Nhưng kịp ổn định lại tinh thần nhé. Vẫn tỉnh. Nước mặt nuốt vô trong.
Kệ, cái gì không phải của mình thì chẳng bao giờ là của mình.
Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2008
Buông tay thật sự.
Hôm qua là ngày nhiều nước mắt nhất từ trước đến giờ.
Hôm qua là ngày đau nhất từ trước đến giờ.
Hôm qua là ngày mình nhận ra rằng, trong Quá Khứ, không còn gì là của mình nữa
Hôm qua là ngày mình quyết định buông tay Quá khứ.
À thì mọi thứ bắt đầu từ Quá Khứ, Quá Khứ bênh bạn ấy rồi. Quá Khứ đã bị bạn ấy *cảm hóa* rồi. Quá Khứ làm sao nhận ra được chứ. Tại sao Quá Khứ cứ phải bênh bạn ấy chằm chặp thế? Quá Khứ không bao giờ đặt mình vào heo cả. Quá Khứ đã rất xa heo rồi, xa lắm rồi...
Giờ nè, heo buông tay nha. Không làm cho Quá Khứ khó xử nữa. Không làm cho Quá Khứ phải suốt ngày nghĩ ra nhiều cách để nói... để mệt... để rồi lại nói là: "Heo đừng suy nghĩ nhiều nữa. Mệt lắm. :D"...
Câu cuối cùng... Heo ghét phải nghe câu: "N đừng suy nghĩ nhiều quá". 2 người không phải là tôi, 2 người không thể nào thấy được những gì tôi đang thấy. X(
Hôm qua là ngày đau nhất từ trước đến giờ.
Hôm qua là ngày mình nhận ra rằng, trong Quá Khứ, không còn gì là của mình nữa
Hôm qua là ngày mình quyết định buông tay Quá khứ.
À thì mọi thứ bắt đầu từ Quá Khứ, Quá Khứ bênh bạn ấy rồi. Quá Khứ đã bị bạn ấy *cảm hóa* rồi. Quá Khứ làm sao nhận ra được chứ. Tại sao Quá Khứ cứ phải bênh bạn ấy chằm chặp thế? Quá Khứ không bao giờ đặt mình vào heo cả. Quá Khứ đã rất xa heo rồi, xa lắm rồi...
Giờ nè, heo buông tay nha. Không làm cho Quá Khứ khó xử nữa. Không làm cho Quá Khứ phải suốt ngày nghĩ ra nhiều cách để nói... để mệt... để rồi lại nói là: "Heo đừng suy nghĩ nhiều nữa. Mệt lắm. :D"...
Câu cuối cùng... Heo ghét phải nghe câu: "N đừng suy nghĩ nhiều quá". 2 người không phải là tôi, 2 người không thể nào thấy được những gì tôi đang thấy. X(
Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2008
Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2008
Dép mới...
Thứ Năm, 20 tháng 11, 2008
Thứ Ba, 18 tháng 11, 2008
Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2008
Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2008
Shit!
Hôm qua là ngày mình bị cả 2 đứa láo xỏ mũi. Vui thật mà.
h thì tui biết 2 người thích nhau rồi. Hùa nhau nói láo.
Đừng có mà xuất hiện trước mặt tui nữa.
Biến hết vào cái nơi hạnh phúc của 2 người đi.
h thì tui biết 2 người thích nhau rồi. Hùa nhau nói láo.
Đừng có mà xuất hiện trước mặt tui nữa.
Biến hết vào cái nơi hạnh phúc của 2 người đi.
Thứ Năm, 13 tháng 11, 2008
Là sao?
Em: N nghe giang ho` don` dai la` T voi L dang ay' ay'
Anh: ack
Anh: ai don`
Em: giang ho`
Anh: moi dau ra vay
Anh: Ly no' nho dich. dum` cai' de` an'
Anh: = tieng' Anh
Anh: ngoi` 3 tieng' moi' dich. xong do'
Anh: o do' ma` ay' ay'
Anh: ko tin hoi Ly di
Em: troi`
Em: N dau phai nguoi` don` dau
Anh: grrr
Anh: moi di hoi sang' nay
Anh: ai don` le vay
Anh: =.='
Em: vay la` co ma`
Anh: thi` co' di dich bai` cho no'
Anh: co' thang` Luan voi' Trang lam` chung'
Anh:
Em: sao cung dc
Anh: sao cung dc la` sao
Anh:~.~
Anh: cho ho. don`
Anh: minh ko co' gi` la dc roi`
Thứ Ba, 11 tháng 11, 2008
Buồn

Nhiều lúc cảm thấy nhục khi vào Cao Đẳng. Được tiếng đậu đại học bằng điểm sàn. Nhiều lúc thấy mẹ mình vô ý. Đã rớt rồi mà cứ bô bô ra là con rớt. Mẹ có bao giờ hiểu được con cảm giác như thế nào đâu. Mẹ buồn 1, con nhục 10. Tự nhiên thấy chán nản.
Dạo này suốt ngày nhìn ngt với gf ngt online. Thấy buồn kinh khủng. Mọi thứ nó diễn ra trước mắt rồi. Vậy mà vẫn cứ invisible. Vẫn cứ mong đợi một ngày nào đó, ngt sẽ gọi, ngt sẽ cảm thấy thiếu. Cứ nằm mà nghĩ ngợi thì xót lắm.
Nhiều lúc nói thì nghe mạnh miệng. Nhưng trong lòng xìu như cái bánh bao nhúng nước ấy. Nhưng chỉ thấy tiến bộ, ít khóc hơn lúc nghỉ hè. Có người nói mìn rằng: nên nt cho thằng T. vì lúc này là cơ hội tốt... Nó đối xử với mình như vậy chưa đủ à? Mình nt cho nó để nó đối xử hơn thế nữa ư?
Mình không thích ngt ăn dưa bở. Mình cũng không muốn mua dưa bở để thằng T. ăn.
Mình ghét nó. (là ghét cái thằng ngt trên kia đấy_)
Mình ghét cả con nhỏ gf của nó. 2 đứa láo nhất thế giới.!
Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2008
Mình thích BlogSpot
Theo mình thì những ai đang xài Y!360 thì nên chuyển sang xài blogspot: Vừa nhanh vừa nhiều chức năng hơn 360 nhiều.
Mới 1 ngày trôi qua mà mình đã xài hết 225k rồi. Thiệt là đau đớn.
- 67 k kem
- 38 k bánh bông lan
- 13 k tiền ăn trưa
- 100 k cho zun mượn.
Hic. Tối nay sẽ
- tiêu hết 50k cho gọng kính.
- Ngày mai sẽ tiêu 50k nữa cho tiền khám.
- Và cũng ngày mai sẽ tiêu 200k cho tiền tròng....
Thế là hết cả tiền rồi...
Đau đớn.
500k bay bay...
Mới 1 ngày trôi qua mà mình đã xài hết 225k rồi. Thiệt là đau đớn.
- 67 k kem
- 38 k bánh bông lan
- 13 k tiền ăn trưa
- 100 k cho zun mượn.
Hic. Tối nay sẽ
- tiêu hết 50k cho gọng kính.
- Ngày mai sẽ tiêu 50k nữa cho tiền khám.
- Và cũng ngày mai sẽ tiêu 200k cho tiền tròng....
Thế là hết cả tiền rồi...
Đau đớn.
500k bay bay...
Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2008
Vui buồn lẫn lộn
Mình nhận được nhận lương rồi. 500 ngàn/3 bài. Lúc đi đạp mệt kinh khủng. Lúc về đạp nhẹ ơi là nhẹ. Chắc có tiền gắn sau cái xe. Vui vui.
Ghé vào Đức Phát, mua 1 cái bánh bông lan 38 ngàn. Tiêu 67 ngàn vào tiền buffe kem. Tự nhiên thấy quí tiền kinh khủng. Muốn để dành, không muốn mua bất cứ thứ gì cả, nghĩ đến thứ gì cũng tính toán. Mình bắt đầu già rồi nhỉ.
Lần đầu tiên ăn Buffe kem chung với 2 đứa bạn thân nhất, cảm thấy lẻ loi, lạc loài. Cả chuyện ngồi chỗ gần nhà hát thành phố, lúc đó cảm thấy thế nào, tự nhiên muốn một mình, tự nhiên muốn chui vào vỏ ốc mà bấy lâu mình đã dẹp nó vào một xó. Nhớ nhà hát kinh khủng, nhớ cái cảnh từ nhà hát nhìn ra tòa nhà Louis Vuitton, nhớ khúc đường Đồng Khởi. Thế mà giờ thì nhà hát nó không cho ngồi nữa rồi. Buồn.
Viết cho người bạn thân thiết nhất, gần gũi nhất.
Mày, hôm trước, hôm qua, cả hôm nay. Mày và tao xa nhau thêm chút nữa.
Ghé vào Đức Phát, mua 1 cái bánh bông lan 38 ngàn. Tiêu 67 ngàn vào tiền buffe kem. Tự nhiên thấy quí tiền kinh khủng. Muốn để dành, không muốn mua bất cứ thứ gì cả, nghĩ đến thứ gì cũng tính toán. Mình bắt đầu già rồi nhỉ.
Lần đầu tiên ăn Buffe kem chung với 2 đứa bạn thân nhất, cảm thấy lẻ loi, lạc loài. Cả chuyện ngồi chỗ gần nhà hát thành phố, lúc đó cảm thấy thế nào, tự nhiên muốn một mình, tự nhiên muốn chui vào vỏ ốc mà bấy lâu mình đã dẹp nó vào một xó. Nhớ nhà hát kinh khủng, nhớ cái cảnh từ nhà hát nhìn ra tòa nhà Louis Vuitton, nhớ khúc đường Đồng Khởi. Thế mà giờ thì nhà hát nó không cho ngồi nữa rồi. Buồn.
Viết cho người bạn thân thiết nhất, gần gũi nhất.
Mày, hôm trước, hôm qua, cả hôm nay. Mày và tao xa nhau thêm chút nữa.
Thứ Năm, 6 tháng 11, 2008
Một ngày dài. - Tâm trạng tệ.
Hôm qua vẫn chưa thể lấy tiền. Chạy xa thật xa. Rồi hông có tiền. Xìu như cái bánh bao. Thấy đường về đạp không muốn nổi.
Chính thức để cái dd mình mơ ước lên desktop để ngày ngày được ngắm nó, tưởng như mình có nó. Nhìn nó đẹp quá mà. Cứ đang ao ước có 1 triệu rớt xuống đầu. Lúc đó thì thiệt là sung sướng.
Mình vẫn chưa bỏ được thói quen search coi ngt có đang online hay không. Mình biết đó là một thói quen rất xấu. Nhưng người ta thường nói thói quen càng xấu là càng khó bỏ.
Càng ngày mình càng biết đc nhiều, người ta đã mong L lên như thế nào. Ngt và L. đã có duyên như thế nào. Biết được từng ngày từng ngày ngt đã rời xa mình như thế nào. và biết đc từng ngày từng ngày ngt đã gần L hơn như thế nào.
Giờ mà nằm nghĩ thì buồn biết bao. Thì dễ khóc biết bao.
Chỉ muốn chôn cái chuyện này vào đâu đó. Thế mà trong lúc 1 mình, nó lại trồi lên, lại suy nghĩ, lại muốn khóc.
Dạo này không xui xẻo. Nhưng nhiều chuyện buồn cứ ập tới. ập tới. đầu mình là cả một rổ mang tên Nỗi Buồn.
Hic.
Tâm trạng khá tệ.
Chính thức để cái dd mình mơ ước lên desktop để ngày ngày được ngắm nó, tưởng như mình có nó. Nhìn nó đẹp quá mà. Cứ đang ao ước có 1 triệu rớt xuống đầu. Lúc đó thì thiệt là sung sướng.
Mình vẫn chưa bỏ được thói quen search coi ngt có đang online hay không. Mình biết đó là một thói quen rất xấu. Nhưng người ta thường nói thói quen càng xấu là càng khó bỏ.
Càng ngày mình càng biết đc nhiều, người ta đã mong L lên như thế nào. Ngt và L. đã có duyên như thế nào. Biết được từng ngày từng ngày ngt đã rời xa mình như thế nào. và biết đc từng ngày từng ngày ngt đã gần L hơn như thế nào.
Giờ mà nằm nghĩ thì buồn biết bao. Thì dễ khóc biết bao.
Chỉ muốn chôn cái chuyện này vào đâu đó. Thế mà trong lúc 1 mình, nó lại trồi lên, lại suy nghĩ, lại muốn khóc.
Dạo này không xui xẻo. Nhưng nhiều chuyện buồn cứ ập tới. ập tới. đầu mình là cả một rổ mang tên Nỗi Buồn.
Hic.
Tâm trạng khá tệ.
Thứ Tư, 5 tháng 11, 2008
Bị điên
Thật không có gì điên bằng một ngày viết 3 cái blog và 1 ngày vào blog với tần suất 5 lần/1h.
Tâm trạng không vui. Cảm thấy lúc nào cũng phải giả tạo. Tại sao mình cứ phải như thế? Mình đang rối lắm. Chẳng biết giải quyết mọi chuyện ntn.
Mọi thứ cứ trôi tuột. Chẳng còn gì trong tay cả. Nhiều lúc muốn một đêm nằm ngủ, không lo lắng ngày mai sẽ đi học ra sao, sẽ được khóc, sẽ không lo lắng mắt sưng húp. Sẽ khóc, khóc thật nhiều.
Vì nỗi buồn trong lòng quá lớn.
Tâm trạng không vui. Cảm thấy lúc nào cũng phải giả tạo. Tại sao mình cứ phải như thế? Mình đang rối lắm. Chẳng biết giải quyết mọi chuyện ntn.
Mọi thứ cứ trôi tuột. Chẳng còn gì trong tay cả. Nhiều lúc muốn một đêm nằm ngủ, không lo lắng ngày mai sẽ đi học ra sao, sẽ được khóc, sẽ không lo lắng mắt sưng húp. Sẽ khóc, khóc thật nhiều.
Vì nỗi buồn trong lòng quá lớn.
If you not the one.
If you’re not the one then why does my soul feel glad today?
If you’re not the one then why does my hand fit yours this way?
If you are not mine then why does your heart return my call
If you are not mine would I have the strength to stand at all
I never know what the future brings
But I know you are here with me now
We’ll make it through
And I hope you are the one I share my life with
I don’t want to run away but I can’t take it, I don’t understand
If I’m not made for you then why does my heart tell me that I am?
Is there any way that I can stay in your arms?
If I don’t need you then why am I crying on my bed?
If I don’t need you then why does your name resound in my head?
If you’re not for me then why does this distance maim my life?
If you’re not for me then why do I dream of you as my wife?
I don’t know why you’re so far away
But I know that this much is true
We’ll make it through
And I hope you are the one I share my life with
And I wish that you could be the one I die with
And I pray in you’re the one I build my home with
I hope I love you all my life
I don’t want to run away but I can’t take it, I don’t understand
If I’m not made for you then why does my heart tell me that I am
Is there any way that I can stay in your arms?
‘Cause I miss you, body and soul so strong that it takes my breath away
And I breathe you into my heart and pray for the strength to stand today
‘Cause I love you, whether it’s wrong or right
And though I can’t be with you tonight
And know my heart is by your side
I don’t want to run away but I can’t take it, I don’t understand
If I’m not made for you then why does my heart tell me that I am
Is there any way that I can stay in your arms?
Refresh Mình.
Mọi thứ xem như không có gì cả.
Cả 1 tiếng hôm qua nằm khóc. Khóc vì nhiều chuyện xảy ra, thế mà mẹ không hiểu, lại đi giận. Mình chẳng muốn giải thích bất cứ việc gì cả. Mình không muốn nghe mẹ nói về việc này theo kiểu tồi tệ hơn gấp nhiều lần.
Sau một hồi khóc thảm thiết, mình nghĩ mình nên thay đổi. Có lẽ mình trở nên ngốc ngếch hơn nhiều trước mặt người ấy. Mình sẽ không như thế nữa.
Hôm nay đi nhận lương. Trong lòng thì mong mỏi 1 triệu, nhưng trong đầu thì luôn nghĩ: Viết có 2 bài mà một triệu cái gì.
Mong được có chiếc điện thoại mới. Để leo lên xe bus là nghe nhạc, để tìm cho mình một góc riêng, thế mà vẫn chưa được. "Góc nhỏ" tốn tiền quá, những 1 triệu 570 ngàn lận mà. Thiệt là buồn mà.
Chủ nhật này người ta về rồi. Nhưng cũng cảm thấy thế nào ấy. Chắc là tình cảm nó tụt xuống mức 0 rồi.
Thứ 6 tuần này mình sẽ ăn buffe kem ở Fanny. Hi vọng là nó còn. Hí hí. Chỉ có mỗi việc ăn kem và nhận lương là thấy vui thôi.
Mình sẽ ráng viết báo nhiều hơn nữa. Nhiều hơn nữa. Để có tiền $-)
Cả 1 tiếng hôm qua nằm khóc. Khóc vì nhiều chuyện xảy ra, thế mà mẹ không hiểu, lại đi giận. Mình chẳng muốn giải thích bất cứ việc gì cả. Mình không muốn nghe mẹ nói về việc này theo kiểu tồi tệ hơn gấp nhiều lần.
Sau một hồi khóc thảm thiết, mình nghĩ mình nên thay đổi. Có lẽ mình trở nên ngốc ngếch hơn nhiều trước mặt người ấy. Mình sẽ không như thế nữa.
Hôm nay đi nhận lương. Trong lòng thì mong mỏi 1 triệu, nhưng trong đầu thì luôn nghĩ: Viết có 2 bài mà một triệu cái gì.
Mong được có chiếc điện thoại mới. Để leo lên xe bus là nghe nhạc, để tìm cho mình một góc riêng, thế mà vẫn chưa được. "Góc nhỏ" tốn tiền quá, những 1 triệu 570 ngàn lận mà. Thiệt là buồn mà.
Chủ nhật này người ta về rồi. Nhưng cũng cảm thấy thế nào ấy. Chắc là tình cảm nó tụt xuống mức 0 rồi.
Thứ 6 tuần này mình sẽ ăn buffe kem ở Fanny. Hi vọng là nó còn. Hí hí. Chỉ có mỗi việc ăn kem và nhận lương là thấy vui thôi.
Mình sẽ ráng viết báo nhiều hơn nữa. Nhiều hơn nữa. Để có tiền $-)
Thứ Ba, 4 tháng 11, 2008
Chào anh, Em đi.
Không phải tự nhiên viết bài blog với tựa đề sến như con hến thế này.
Em không nhớ anh làm như thế với em vào ngày nào. Và hôm nay, một lần nữa anh làm thế.
Em vẫn còn nhớ lúc em phát hiện ra anh làm thế, anh đã vội vàng online với em, vội vàng nói chuyện, vội vàng lấp liếm.
Em vẫn còn nhớ lúc em gửi mail, hỏi anh tại sao anh lại làm thế, anh cũng lấp liếm, cũng nhanh chóng chối phăng những gì chính anh đã làm.
Và hôm nay cũng thế, một lẫn nữa anh làm trò đó với em. E không phải là đứa ngu mà lúc nào cũng bị anh xỏ mũi dắt đi, cũng không phải là đứa thích đi rình mò, đi canh anh đâu. Một lần nữa là quá đủ rồi. Một lần nữa đủ để em nhận ra anh coi em là gì, đặt em ở đâu trong tim.
Em không làm phiền anh nữa. Lần trước em khóc rất nhiều, rất nhiều, lần này thì hết cả nước mắt rồi. Mọi thứ, trở lại như cũ, như cái hôm em nói mình chia tay. Không làm phiền anh nữa, không xuất hiện trước anh nữa.
Chào anh, Em đi.
Em không nhớ anh làm như thế với em vào ngày nào. Và hôm nay, một lần nữa anh làm thế.
Em vẫn còn nhớ lúc em phát hiện ra anh làm thế, anh đã vội vàng online với em, vội vàng nói chuyện, vội vàng lấp liếm.
Em vẫn còn nhớ lúc em gửi mail, hỏi anh tại sao anh lại làm thế, anh cũng lấp liếm, cũng nhanh chóng chối phăng những gì chính anh đã làm.
Và hôm nay cũng thế, một lẫn nữa anh làm trò đó với em. E không phải là đứa ngu mà lúc nào cũng bị anh xỏ mũi dắt đi, cũng không phải là đứa thích đi rình mò, đi canh anh đâu. Một lần nữa là quá đủ rồi. Một lần nữa đủ để em nhận ra anh coi em là gì, đặt em ở đâu trong tim.
Em không làm phiền anh nữa. Lần trước em khóc rất nhiều, rất nhiều, lần này thì hết cả nước mắt rồi. Mọi thứ, trở lại như cũ, như cái hôm em nói mình chia tay. Không làm phiền anh nữa, không xuất hiện trước anh nữa.
Chào anh, Em đi.
Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2008
Viết cho người đang dằn vặt *nỗi nhớ*
Đã có những lúc tưởng chừng như quên, nhưng không thể.
Đã có nhiều lúc khóc, đau ở tim, chỉ vì thấy người ta thờ ơ.
Đã có nhiều lúc trở nên rất ích kỷ. Rất muốn trở lại. Trở lại hồi 11, đã có những lúc vui biết bao.
Lại một ngày nữa, nói chuyện rất hờ hững. Chắc đã thích Ly rồi. Chắc đã cảm thấy mình phiền phức biết bao rồi. Lần này thì rất muốn khóc, nhưng mà đã khóc nhiều lắm rồi, khô cả mắt rồi.
Nhiều lúc tự thấy mình dại, tại sao cứ phải làm khổ mình thế? Trong khi người ta vui vẻ kia kìa. Tại sao thế?
Chủ nhật tuần sau đến nhanh lắm. Cứ tưởng tượng ra lúc ngt về, Ly ra đón, sao mà buồn lắm. Những cũng không thể ra, vì không muốn thấy cảnh đó, vì cũng biết rằng, nếu mình đứng nhìn 2 bạn thì mình sẽ lẻ loi lắm.
Mình sẽ không làm bản thân đau nữa.... Sẽ không đau nữa.
Rất buồn ấy.
Đã có nhiều lúc khóc, đau ở tim, chỉ vì thấy người ta thờ ơ.
Đã có nhiều lúc trở nên rất ích kỷ. Rất muốn trở lại. Trở lại hồi 11, đã có những lúc vui biết bao.
Lại một ngày nữa, nói chuyện rất hờ hững. Chắc đã thích Ly rồi. Chắc đã cảm thấy mình phiền phức biết bao rồi. Lần này thì rất muốn khóc, nhưng mà đã khóc nhiều lắm rồi, khô cả mắt rồi.
Nhiều lúc tự thấy mình dại, tại sao cứ phải làm khổ mình thế? Trong khi người ta vui vẻ kia kìa. Tại sao thế?
Chủ nhật tuần sau đến nhanh lắm. Cứ tưởng tượng ra lúc ngt về, Ly ra đón, sao mà buồn lắm. Những cũng không thể ra, vì không muốn thấy cảnh đó, vì cũng biết rằng, nếu mình đứng nhìn 2 bạn thì mình sẽ lẻ loi lắm.
Mình sẽ không làm bản thân đau nữa.... Sẽ không đau nữa.
Rất buồn ấy.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


