Hôm qua vẫn chưa thể lấy tiền. Chạy xa thật xa. Rồi hông có tiền. Xìu như cái bánh bao. Thấy đường về đạp không muốn nổi.
Chính thức để cái dd mình mơ ước lên desktop để ngày ngày được ngắm nó, tưởng như mình có nó. Nhìn nó đẹp quá mà. Cứ đang ao ước có 1 triệu rớt xuống đầu. Lúc đó thì thiệt là sung sướng.
Mình vẫn chưa bỏ được thói quen search coi ngt có đang online hay không. Mình biết đó là một thói quen rất xấu. Nhưng người ta thường nói thói quen càng xấu là càng khó bỏ.
Càng ngày mình càng biết đc nhiều, người ta đã mong L lên như thế nào. Ngt và L. đã có duyên như thế nào. Biết được từng ngày từng ngày ngt đã rời xa mình như thế nào. và biết đc từng ngày từng ngày ngt đã gần L hơn như thế nào.
Giờ mà nằm nghĩ thì buồn biết bao. Thì dễ khóc biết bao.
Chỉ muốn chôn cái chuyện này vào đâu đó. Thế mà trong lúc 1 mình, nó lại trồi lên, lại suy nghĩ, lại muốn khóc.
Dạo này không xui xẻo. Nhưng nhiều chuyện buồn cứ ập tới. ập tới. đầu mình là cả một rổ mang tên Nỗi Buồn.
Hic.
Tâm trạng khá tệ.
Thứ Năm, 6 tháng 11, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét