Thứ Ba, 11 tháng 11, 2008

Buồn


Nhiều lúc cảm thấy nhục khi vào Cao Đẳng. Được tiếng đậu đại học bằng điểm sàn. Nhiều lúc thấy mẹ mình vô ý. Đã rớt rồi mà cứ bô bô ra là con rớt. Mẹ có bao giờ hiểu được con cảm giác như thế nào đâu. Mẹ buồn 1, con nhục 10. Tự nhiên thấy chán nản.

Dạo này suốt ngày nhìn ngt với gf ngt online. Thấy buồn kinh khủng. Mọi thứ nó diễn ra trước mắt rồi. Vậy mà vẫn cứ invisible. Vẫn cứ mong đợi một ngày nào đó, ngt sẽ gọi, ngt sẽ cảm thấy thiếu. Cứ nằm mà nghĩ ngợi thì xót lắm.

Nhiều lúc nói thì nghe mạnh miệng. Nhưng trong lòng xìu như cái bánh bao nhúng nước ấy. Nhưng chỉ thấy tiến bộ, ít khóc hơn lúc nghỉ hè. Có người nói mìn rằng: nên nt cho thằng T. vì lúc này là cơ hội tốt... Nó đối xử với mình như vậy chưa đủ à? Mình nt cho nó để nó đối xử hơn thế nữa ư?
Mình không thích ngt ăn dưa bở. Mình cũng không muốn mua dưa bở để thằng T. ăn.
Mình ghét nó. (là ghét cái thằng ngt trên kia đấy_)
Mình ghét cả con nhỏ gf của nó. 2 đứa láo nhất thế giới.!

Không có nhận xét nào: